Thị
trường bất động sản đang được cho là ở giai đoạn rất khó khăn, đã le
lói những nhận định một số doanh nghiệp hạn chế về tiềm lực tài chính có
thể sẽ phá sản, nếu chính sách thắt chặt tín dụng đối với lĩnh vực này
vẫn tiếp tục kéo dài.
Tuy nhiên, ông Nguyễn Hữu Cường, Chủ tịch
Câu lạc bộ Bất động sản Hà Nội cho rằng, phá sản đối với các doanh
nghiệp bất động sản không phải là chuyện dễ.
Ông Cường nói:
-
Một khi nguồn vốn bị siết thì việc phát triển ổn định, sự sinh tồn của
các doanh nghiệp kinh doanh trong lĩnh vực bất động sản phải đối mặt với
khó khăn. Đó là sự báo trước. Thị trường sẽ sàng lọc những doanh nghiệp
không có tài chính mạnh, có thực lực để đầu tư các dự án, mà quá phụ
thuộc vào nguồn vốn đi vay.
Đã có nhiều nhận định rằng, trong thời điểm hiện nay, lĩnh vực bất động sản đang tồn tại nhiều rủi ro, thưa ông?
Đúng
là hiện có rất nhiều những dự án không thể hoàn thành do khó khăn về
tài chính. Có những dự án hoàn thành được tới 70 - 80% nhưng không được
vay tiền tiếp nữa, có dự án thiết kế 20 tầng nhưng làm đến 17 - 18 tầng
rồi thôi. Hoặc cũng không ít những dự án làm đến nửa móng nhưng theo quy
định của Nghị định 71 là phải xong móng, hoàn thiện hạ tầng mới được
vay vốn, giờ làm được nửa móng cũng không huy động được vốn, không bán
được các sản phẩm. Như thế làm sao có tiền trả nợ ngân hàng được.
Tuy
nhiên, đấy là với những dự án mà chủ đầu tư huy động vốn vay trước khi
dự án được khởi động, phụ thuộc vào vốn ngân hàng và đều hết sức khó
khăn. Ngược lại, những dự án của chủ đầu tư có tiềm năng thật, điển hình
là những doanh nghiệp, tập đoàn “gia đình” có thế mạnh về tài chính thì
họ vẫn chủ động được nguồn vốn trong bối cảnh các dự án khác vẫn còn
nằm im chờ đợi.
Dù vậy, chúng ta thấy rằng, trong hoàn cảnh hiện
nay, doanh nghiệp nào thực lực yếu thì hoặc là phải mua bán sáp nhập,
hai là chấp nhận đứng ở ngoài. "Cuộc chơi" này là hoàn toàn sòng phẳng.
Điều
đó cũng có nghĩa, nếu chính sách tín dụng đối với lĩnh vực bất động sản
tiếp tục thắt chặt, một số doanh nghiệp hạn chế về tài chính, không
tiếp cận được nguồn vốn vay, thì sẽ rơi vào tình trạng phá sản?
Phá
sản hay không còn là bài toán rất khó. Để phá sản được cũng không dễ.
Bởi, ngay thủ tục để phá sản thôi cũng không dễ, chưa kể còn liên quan
đến rất nhiều vấn đề khác.
Với quy luật sinh tồn thì rất ít
doanh nghiệp chấp nhận cho mình bị phá sản, loại khỏi cuộc chơi. Người
ta sẽ phải gồng mình lên, huy động rất nhiều nguồn để hợp sức lại. Đây
cũng là bối cảnh để các nhà đầu tư nhỏ lẻ xem lại bức tranh huy động vốn
ở các nước xung quanh chúng ta như Thái Lan, Singapore, Hàn Quốc… để
học hỏi những kinh nghiệm huy động vốn vào thời điểm khó khăn, khủng
hoảng, như các quốc gia đang phát triển trên đã làm.
Như vậy, theo ông, khó khăn về vốn với doanh nghiệp bất động sản hiện nay chưa phải là đường cùng?
Việc
khó khăn về vốn là hoàn toàn bình thường ở những quốc gia phát triển
nóng về vấn đề bất động sản. Tuy nhiên, nếu như không co cụm lại, không
liên doanh liên kết thì chấp nhận phải “chết” thôi. Nhưng như tôi đã
nói, việc để doanh nghiệp bất động sản “chết” cũng không dễ dàng. Có
điều, trong việc quy chiếu, phân định lĩnh vực bất động sản là lĩnh vực
phi sản xuất và những gì liên quan đều siết chặt thì rất dễ dẫn đến mất
công bằng, gây ra những hệ lụy xấu cho tất cả ngành nghề liên quan đến
lĩnh vực đầu tư, kinh doanh bất động sản.
Ông có thể phân tích cụ thể hơn?
Theo
tôi, trong các chính sách tín dụng phải chỉ rõ, lĩnh vực phi sản xuất
là lĩnh vực gì, hàng hoá, phân khúc gì. Ví dụ, vay tiền để mua đồn điền,
trang trại, vay tiền đền bù giải phóng mặt bằng, sân golf... thì có cần
thiết không? Những thành phần này không cần thiết.
Nhưng còn
với những sản phẩm liên quan đến thị trường, thúc đẩy an sinh xã hội như
cơ sở hạ tầng, nhà thương mại giá rẻ phù hợp với nhu cầu hiện đang còn
thiếu nhưng tài chính đại đa số ở tầm vừa phải thì cần phải được khuyến
khích, hỗ trợ từ phía nhà nước, và cần phải mở rộng, bởi đấy là các sản
phẩm thu hút các ngành nghề khác trong xã hội, từ các khâu vật liệu sản
xuất, trang trí nội ngoại thất, hệ thống vận tải, nhân công…
Vì thế, nếu như phân khúc phát triển nhà ở bị tê liệt, bị bóp nghẹt thì các hệ lụy của xã hội cũng bị ảnh hưởng rộng rãi.
Nhiều
ý kiến cho rằng, ngay cả khi doanh nghiệp tiếp cận được nguồn vốn rồi
nhưng cũng khó có đầu ra để kích thích phát triển, vì phần lớn người dân
có nhu cầu thực sự cũng không có tiền hoặc có ít để tiếp cận được sản
phẩm giá cao, nếu không được vay từ ngân hàng?
Chúng ta thấy việc
các ngân hàng chưa quan tâm tới đầu ra cho người mua thực tế cũng là
một bài toán. Thay vì cho một dự án vay tiền rủi ro lớn, nợ khó đòi, thì
anh cho 100 người vay hoặc hơn, thì vừa giải quyết được nhu cầu chính
đáng, vừa đảo nợ được cho ngân hàng.
Nếu ngân hàng có tiền và người dân có nhu cầu tìm đến nhau được thì thị trường sẽ sôi động trở lại.
Còn
các chủ đầu tư, để tạo cho sản phẩm có tính thanh khoản nhanh thì họ
phải có các chiến lược giảm giá ưu đãi khác biệt. Ở đây không nói đến từ
hạ giá, vì có thể oan uổng cho những dự án tốt, vị trí đẹp. Ta phải
phân biệt giảm giá liên quan đến quy hoạch, tài chính, pháp luật, kỹ
thuật hay dự án rất đẹp nhưng nguồn tiền vay của ngân hàng không hỗ trợ
để người ta hoàn thành dự án.
Trong trường hợp trên, đầu ra là
đặc biệt quan trọng trong cả hệ thống ngân hàng và những người có nhu
cầu thực. Nó sẽ loại bỏ được lớp đầu cơ vì những người vay đó phải thế
chấp bằng nhà của mình và nguồn trả tiền duy nhất là thu nhập ổn định và
không ai muốn mất nhà của mình cả. Nhưng với các dự án hút tiền rất lớn
thì cá nhân, hệ thống tổ chức cũng không đảm bảo được nếu có các rủi ro
xảy ra.
Tóm lại, việc cho vay tiền, cung cấp đầu ra cho thị
trường cũng là giải pháp giúp cho thị trường sôi động trở lại, vì nhu
cầu thay đổi nhà ở từ bé đến lớn của rất nhiều người công chức hiện đang
thuê, cần mua nhà giá rẻ, nếu nơi nào đó bán giá rẻ, có ngân hàng cho
vay nữa thì rõ ràng thị trường sẽ sôi động trở lại.
Vậy mong mỏi và kỳ vọng hàng đầu hiện nay của các doanh nghiệp bất động sản là gì, thưa ông?
Nguồn
vốn. Vì đây là cái quyết định sự tồn tại của bất kỳ doanh nghiệp nào.
Không có thì không tồn tại được. Nhưng vốn sẽ được cung cấp vào kênh như
thế nào trong hệ thống tín dụng thì phải được làm rõ.
Tất cả
chúng ta đều phải có trách nhiệm cùng Chính phủ kiềm chế lạm phát. Cũng
không thể kêu gọi Nhà nước đổ tiền vào lĩnh vực phi sản xuất trong bất
động sản được. Chính phủ, bộ, ngành phải phân định rõ những dự án cần
thiết cho nhu cầu nhà ở, an sinh xã hội thì lượng tiền đó rất nhỏ so với
hiệu quả mang lại.
Hơn nữa cũng còn phải căn cứ vào tình hình
lạm phát tiếp tục như thế nào. Người dân, doanh nghiệp đều đồng tình
phải siết chặt tín dụng vì nếu cứ thả tiền ra thì lạm phát càng tăng
cao, hậu quả người dân gánh chịu. Nhưng nếu chờ cho lạm phát chìm xuống
mới hoạt động thì đó không phải là thói quen của người Việt.
Vì, người Việt Nam ta trong lúc khó khăn luôn thể hiện sự thông minh, sáng tạo nhất.
Tôi
cho rằng, các chủ đầu tư có chiến lược kinh doanh tốt từ trước đến giờ,
không phụ thuộc vào tín dụng ngân hàng vẫn sẽ tồn tại và có nhiều cách
để tồn tại, những doanh nghiệp khác thì phải liên doanh liên kết sáp
nhập vì không ai muốn "chết" cả.
DiaOc3Mien.vn - Theo Vneconomy
Copyright © 2010 DiaOc3Mien Corp. ® Ghi rõ nguồn "DiaOc3Mien.vn" khi phát hành lại thông tin từ website này.
Trang web đang chạy thử nghiệm trong thời gian chờ cấp phép phát hành