



Thiết kế này mang dấu ấn của kiến trúc truyền thống Bali: đó là
nơi sinh hoạt gia đình nằm ở trung tâm và giao nhau với các phòng ngủ.
Tuy vậy, các đặc điểm giống với cấu trúc truyền thống lại được tác giả
phá cách với sự sắp xếp (được cho là ngẫu nhiên) của các bức tường quanh
co, uốn lượn quanh các góc, nối các khu vực sinh hoạt khác với nhau
nhưng đồng thời cũng để tách riêng các hoạt động của chúng.

Cả khu nhà được chia thành 4 lớp từ tây sang đông với các bán
kính khác nhau. Lớp đầu tiên là một hàng rào để ngăn tiếng ồn từ con
đường chạy dọc theo ranh giới phía tây khu đất. Hàng rào này là một bức
tường cao chạy dọc khu nhà từ hướng bắc. Lớp thứ hai là "bãi cỏ phía
tây" tạo khoảng cách giữa nhà chính với nguồn tiếng ồn nói trên. Lớp thứ
ba là cấu trúc tuyến tính của gian nhà trung tâm, với phòng thu và vườn
trên mái nhà. Lớp cuối cùng là "bãi cỏ phía đông" ngăn giữa gian nhà
trung tâm và hồ bơi. Ngoài ra, các con đường nhỏ dẫn thẳng đến bể bơi
dài dài 25m với một vọng lâu trong không gian yên tĩnh của cuộc sống
nông thôn.
Phủ lên khi các lớp từ phía tây đến đông là các bức tường được
uốn quanh khu đất. Các bức tường rẽ ngang khung cảnh phía đông, trên
cánh đồng lúa, đón mặt trời mọc vào lúc bình minh của một ngày mới.
Chúng có hoa văn màu xám và sọc dọc màu xanh được lặp đi lặp lại cho đến
cổng vào.
Ánh sáng tự nhiên là một yếu tố quan trọng trong thiết kế. Nó vừa
dùng để chiếu sáng lại vừa là một hình thức trang trí. Hệ thống mành
tre không chỉ làm nhiệm vụ giảm bớt sự gay gắt của mặt trời mà còn nhằm
khơi dậy trí tò mò.
Thiết kế của Yoko Sara giải quyết một cách hợp lý các đặc điểm
địa hình và khí hậu. Ngôi nhà đem lại cảm giác thư thái và tránh xa khỏi
sự ngột ngạt của đô thị.