
Năm nay gần 80 tuổi, cụ Kim là người cao tuổi nhất trong cộng đồng tộc người có
số thành viên ít nhất Việt Nam này. Cụ Kim người nhỏ thó, tiếng Kinh nói lơ lớ.
Nhắc lại chuyện xưa, cụ bảo, chừng 400 năm trước, người Thủy sống ở Quý Châu,
Trung Quốc.
Ngày ấy, bởi là một nhánh của người Mông, sống cạnh sông suối nên người Thủy
được gọi là Mông nước. Người Thủy chỉ xuất hiện khi tộc người này đến cư trú tại
Việt Nam. Nói về cuộc thiên di đầy khổ đau ấy, cụ Kim kể, ngày ấy bởi chiến
tranh, bệnh dịch hoành hành, người Mông nước phải cất bước thiên di.
Xuôi phương Nam, ban đầu, người Thủy chọn đất Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang làm nơi an
cư lạc nghiệp. Cụ Kim kể, trong cuộc ly hương khốc liệt ấy, cả bộ tộc hàng ngàn
người khi đến nơi định cư mới chỉ còn khoảng 80 hộ với vài trăm người. Bệnh tật,
đói khát đã làm nhiều sinh linh bỏ mạng trên dặm dài thiên lý.
Do ngôn ngữ, tập tục khác hẳn các dân tộc địa phương ở Hà Giang nên nhóm người
Thủy lúc bấy giờ sống biệt lập. Họ dựng vợ gả chồng quanh quẩn trong bản. Trong
quá trình mưu sinh gay gắt đó cộng với tình trạng hôn nhân cận huyết và bệnh tật
nơi rừng thiêng nước độc đã làm người Thủy chết dần chết mòn. Sau cách mạng
tháng 8, người Thủy lại tiếp tục thiên di. Khi ấy về Tuyên Quang họ chỉ còn vỏn
vẹn 13 người của 3 họ Lý, Mùng, Bàn.
Báu vật đá thiêng
Theo cụ Kim thì sở dĩ tộc người của cụ sống sót và phục hồi như ngày nay là bởi
có thần linh che chở. Bao đời nay thần linh vẫn trú ngụ trong hòn đá thiêng mà
người Thủy xem như báu vật vô giá. Minh chứng cho những lời mình nói, vẻ cung
kính, run rẩy, cụ Kim xuống bếp bê lên một chiếc hòm nhỏ có vải đỏ phủ kín xung
quanh.
Chiếc hòm đó đựng hòn đá thiêng, vật mà cụ nhận từ tiền nhân đời trước. Hòn đá
đó chỉ những người có uy tín trong tộc mới được quyền cất giữ. Mặt nghiêm nghị,
chậm rãi, cụ Kim nhấc hòn đá đặt lên bàn. Hòn đá to chừng nắm tay, xù xì như bao
hòn đá mà mọi người vẫn thấy nơi bờ suối, bờ sông. Chỉ khác một điều hòn đá có
lỗ, có thể xâu dây qua, treo lủng lẳng.

Hướng mắt lên đỉnh núi mờ sương, cụ Kim bảo, hòn đá thiêng này gắn bó với cộng
đồng người Thủy khi mọi người thiên di xuống phương Nam. Ngày trước, khi còn ở
quê cũ, tộc của cụ sở hữu một hòn đá thiêng khác. Ngày ấy, có thần linh hộ mệnh,
người Mông nước hùng cường, khiến nhiều tộc khác ghen tị. Biết đối thủ có bảo
vật hộ thân nên một tộc khác đã đánh cắp hòn đá rồi dùng tà thuật làm tan biến
hết phép nhiệm màu.
Chính bởi chuyện này mà người Mông nước suy vong, sau cùng phải lìa bỏ mảnh đất
gắn bó với mình. Khi tới quê hương mới, nguyện ước được sống dưới sự nhiệm màu,
những thầy mo trong cộng đồng đã làm lễ tế linh đình khẩn xin thần linh trở lại.
Và, để mong ước đó thành hiện thực, mọi người trong tộc phải tìm hòn đá thiêng
mới.
Có được hòn đá độc đáo này, theo cụ Kim, cha ông cụ đã phải lặn lội vượt cả trăm
ngọn núi, nghìn con đèo, lên đầu nguồn con suối có nước trong lành nhất để tìm
kiếm. Tìm được hòn đá như ý rồi thì làm lễ rước thần linh vào ngự hệt như người
Kinh hô thần nhập tượng.
Và, dưới sự nhiệm màu của đá, con trâu thả trên rừng béo tròn, cây lúa cắm dưới
ruộng trĩu bông, con cá thả dưới ao mau lớn. Không chỉ đem lại ấm no, an lành mà
theo quan niệm của người Thủy, đá thiêng còn giúp dân làng… chữa bệnh.
Ông Lý Văn Lâm - Trạm trưởng trạm Y tế xã Hồng Quang cho biết, người Thủy quan
niệm, trong nhà có người ốm đồng nghĩa với việc bị con ma trên rừng nhập vào
quấy phá và việc duy nhất của họ là mời thầy mo mang theo hòn đá thiêng về cúng.
Lễ vật của buổi lễ trừ tà tùy thuộc vào lời mách bảo của thần linh. Thần bảo
bệnh nặng thì phải cúng bằng lợn, trâu bò còn bệnh nhẹ thì cúng bằng gà, bằng
chân giò lợn.
Đi tìm ánh sáng
Khi dời về Tuyên Quang, người Thủy sống lang bạt trên các đỉnh núi cao. Nơi đầu
tiên họ đến là xã Lăng Can, trước đây thuộc huyện Nà Hang, giờ thuộc huyện mới
Lâm Bình. Ở đó canh tác gặp nhiều khó khăn bởi núi đá cheo leo, quen bước phiêu
du, người Thủy lại di về xã Hồng Quang. Xuống núi, người Thủy học cách trồng cây
lúa nước, học nuôi gia súc trong chuồng. Theo ông Mai Đình Nhiêu - Bí thư Đảng
ủy xã Hồng Quang thì người Thủy sáng dạ và chăm chỉ học hành như chăm chỉ lên
nương, xuống ruộng.

Copyright © 2010 DiaOc3Mien Corp. ® Ghi rõ nguồn "DiaOc3Mien.vn" khi phát hành lại thông tin từ website này.
Trang web đang chạy thử nghiệm trong thời gian chờ cấp phép phát hành