Một thị trấn cảng, hai bãi biển, những vũng nhỏ xinh và lãng mạn: đảo Giglio giống gần như đảo Elba, nó chỉ nhỏ hơn và không nổi tiếng bằng. Nhưng chẳng khác gì vùng đảo Kykladen, Hi Lạp, đến đây du khách thật sự chỉ muốn nghỉ ngơi, thưởng thức sự yên tĩnh đến tuyệt vời....
Mauro tì nhẹ lên bánh lái con thuyền mang tên Gommone - một con thuyền
cao su nổi màu xám khá lớn - và nhìn lên trên bờ mỉm cười với những hành
khách mới đến. Chiếc phà "Giuseppe Rum" vừa mới cập bến sau một tour
vòng quanh đảo. Một nhóm khách du lịch đi daytrip đang tựa người vào lan
can của chiếc phà, vẫn còn ngây ngất bởi những gì họ vừa được thưởng
thức: họ đã được tận mắt nhìn thấy cá voi, gần như có thể chạm được vào
chúng!
Giglio là hòn đảo lớn thứ hai của vùng Toscana nhưng chẳng có mấy khách
đến với nó lại mang theo ôtô vì ô tô ở đây cũng chẳng để làm gì. Giglio
chỉ dài 9km và trên toàn đảo chỉ có duy nhất một con đường. Cứ mỗi giờ
lại có một chiếc xe buýt chạy trên con đường khá dốc từ dưới cảng Porto
lên đến pháo đài Castello rồi lại xuống đến bãi biển của vịnh Giglio
Campese.
|

Ngõ nhỏ của Giglio.
|
Mauro mời chào bất cứ ai!
Mauro là thành phần không thể thiếu ở đây. Với mái tóc đã bạc, chiếc
kính râm không thể thiếu và chiếc mũ lưỡi trai da báo, Mauro có kinh
nghiệm khá dày dạn và khá nổi tiếng trong nghề lái taxi dưới nước ở
Giglio.
Cùng với hai người bạn của anh là Alberto và Lorenzo, họ có một công ty
taxi trên đảo này. Chỉ có đi ôtô hay trên thuyền du khách mới có thể đến
được mọi ngóc ngách cũng như những bãi tắm của Giglio - chính những bãi
tắm tại các vũng nhỏ đã làm nên sự nổi tiếng của hòn đảo này. Mauro còn
bán cho du khách vé đi lại nhiều lần cho chuyến nghỉ của họ: mười lần
đi với công ty anh, du khách chỉ phải trả 60 euro.
|

Bến cảng của Giglio.
|
Và lẽ tất nhiên là Mauro cũng không quên những mánh mời chào khách.
"Anh, chị có định làm một tour vòng quanh đảo không?". Đó là câu cửa
miệng, và thường sau mỗi câu như thế anh lại có thêm khách cho mình. Anh
say sưa quảng cáo những bãi biển đẹp tuyệt vời nằm cạnh nhau như Le
Cannelle và Caldane, rồi lại nói về những vũng nhỏ như Cala del Corvo
hay Cala Smeraldo được bao bọc bởi những bờ đá nơi mà nước xanh trong
như bạn chưa bao giờ được nhìn thấy, tại đó bạn có thể nhìn thấy những
chiếc thuyền như đang đung đưa dưới đáy biển.
Những lời tán dương của anh cực kỳ hiệu quả và chẳng mấy chốc thuyền của anh đã đầy ắp du khách.
Một khách sạn không phải ai cũng thích
Trước khi anh nổ máy thì một đôi người Pháp muốn xuống thuyền để đến
khách sạn "Pardinis Hermitage". Quả là quá tiện cho Mauro và đôi người
Pháp đó vì đến khách sạn có truyền thống lâu đời này người ta hoặc chỉ
đi bằng thuyền hoặc ngồi trên lưng những chú lừa do chính ông chủ của
khách sạn Ghigo Pardini nuôi. Khách sạn này có thể coi là một trong
những khách sạn "điên" nhất nhưng cũng đáng yêu nhất của Ý.
Ngay cạnh điểm cuối của hòn đảo - nơi ngọn hải đăng đứng chơ vơ một
mình, du khách phải leo 150 bậc thang để lên khách sạn với 13 phòng giữa
những hàng thông xanh mướt và những tảng đá granit tròn. Khách du lịch ở
đây hoặc sẽ cực kỳ hài lòng với những thứ họ được thưởng thức như các
món ăn tự nhiên, nhạc cổ điển hay tham gia làm gốm sứ hoặc chỉ mong...
chóng càng rời khỏi đây sớm bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu.
Mauro thả hai người Pháp và lượn một vòng qua góc nhọn của đảo để hướng
tới Campese, bãi tắm duy nhất của hòn đảo, nơi cát vàng đang lấp lánh
mời gọi dưới nắng. Bãi tắm ở đây không đông người, chỉ có một vài người
đang nằm phơi nắng trên những tảng đá đã bị nước mài nhẵn như lưng hà mã
sông Nil. Một vài chiếc ô sặc sỡ, 3-4 nhà nghỉ và hai quán nhỏ phục vụ
du khách tắm biển.
Chẳng khác gì ở vùng đảo Kykladen ở Hi Lạp, đến đây du khách thật sự chỉ
muốn nghỉ ngơi, thưởng thức sự yên tĩnh của hòn đảo và cùng lắm thì đi
tản bộ đến Punto Faraglione hay sang đến Cala del Allume, nơi một thuở
là khu khai thác pyrit.
|

Bãi biển Giglio Campese.
|
Đây là lúc nói lời tạm biệt Mauro, bởi vì phía sau quán bên bờ biển
chiếc xe buýt đi đến Giglio Castello đã chờ sẵn. Cái làng trên núi ấy là
địa điểm không thể bỏ qua. Khu cổ của làng được bao bọc bời bức tường
có từ thời La Mã. Qua từng bậc thang của những ngõ nhỏ, du khách đi qua
những ngôi nhà xiêu vẹo vì gió. Những cánh cửa qua thời gian dù đã bị
mọt khá nhiều nhưng vẫn ánh lên những sắc màu rực rỡ của màu đỏ, vàng,
xanh. Trong một số ngôi nhà đã khá tàn tạ, thanh niên ở đây mở ra những
quán cà phê và bar.
Con đường đẹp nhất dẫn từ Castello xuống cảng là con đường nhỏ lát đá
dành cho lừa và ngựa, nó dẫn qua những cánh đồng và những đồi nho, qua
những thửa ruộng oải hương và đậu kim. Tại đây có loài nho đặc biệt để
làm loại rượu Ansonaco huyền thoại do người La Mã mang đến Giglio.
"Đây là loại rượu vang trắng duy nhất trên thế giới được làm với cả vỏ
như khi làm rượu vang đỏ" - anh Francesco Carfagna giải thích về màu sẫm
của loại rượu này, vị của nó tương đối giống với rượu Sherry của Tây
Ban Nha. Francesco Carfagna là chủ nhà hàng Arcobalena và là một trong
số ít người trồng loại nho Ansonaco vừa để dùng cho quán của anh vừa đem
bán.
Một chén rượu Ansonaco màu vàng như hổ phách cũng có thể đặt tại nhà
hàng của Carlo Bossini. Quán La Paloma của anh nằm ngày phía sau con
đường dọc bờ biển tại cảng Giglio, nơi xuất phát và đích đến của các
tour đi vòng quanh đảo.
Thế có thể ăn gì ở đây? Phần lớn món ăn do chính Carlo tự chế biến từ
những sản phẩm có thể mua được trên đảo - cho nên thực đơn mà du khách
đang xem cũng chỉ là một sự hướng dẫn nhỏ vì tất cả các món ăn phụ thuộc
vào việc Carlos mua được thứ gì trong ngày hôm đó. Hôm ấy chúng tôi
được ăn cá cơm rán, trai luộc với tỏi và rượu vang, mì Paccheri xào mực
và bí. Và tất nhiên không thể thiếu được món đặc sản của anh: cá nướng
trong lòng bánh mì.
|

Quán La Paloma với các món ăn đặc trưng.

Bờ biển trên đường đến La Cannelle.
|
Món tráng miệng đặc trưng ở đây là bánh mì với quả sung - chúng tôi phải
ăn đứng bởi lẽ chuyến cuối cùng về đất liền đã hụ còi - và nếu nó rời
bến thì chỉ còn cách duy nhất về đất liền, đó là đi taxi bằng thuyền của
Mauro. Anh đã đứng đợi sẵn với chiếc mũ lưỡi trai da báo và bảng giá
trước ngực: 120 euro về đến đất liền. Thật may mắn cho những ai ở lại
qua đêm trên đảo!
Theo TTO