Sau chiến tranh thế giới lần thứ nhất, nước Pháp cho tiến hành Chương trình khai thác thuộc địa Đông Dương lần thứ 2 với quy mô gấp nhiều lần giai đoạn trước đó. Chương trình này đã dẫn tới sự biến đổi mạnh mẽ nền kinh tế và xã hội ở Hà Nội nói riêng và toàn cõi Đông Dương nói chung..
Cùng với đó là sự biến đổi về mặt nhận thức của giới trí thức Pháp ở
thuộc địa, họ đã nhận ra rằng việc áp đặt một cách đơn thuần những giá
trị văn hoá chính quốc vào một sứ sở vốn đã có truyền thống văn hoá từ
lâu đời là không chấp nhận được.
Từ đó, một xu hướng mong muốn kết hợp hài hoà giữa văn hoá Phương Đông
và Phương Tây, giữa văn hoá bản địa và chính quốc đã diễn ra ở nhiều
lĩnh vực, trong đó kiến trúc là một trong những lĩnh vực đi tiên phong.

Đại học Đông Dương. Mặt chính công trình (ảnh chụp đầu thế kỷ 20) |
Từ đầu thập niên 1920, một loạt công trình kiến trúc được xây dựng theo
phong cách kết hợp giữa kiến trúc kinh viện Châu Âu với các thành phần
và giải pháp kiến trúc bản địa, sau này được Ernest Hébrard - Kiến trúc
sư hàng đầu của phong cách này, gọi là phong cách Kiến trúc Đông Dương.
Tác phẩm đầu tiên theo phong cách Kiến trúc Đông Dương được xây dựng ở
Hà Nội do kiến trúc sư E.Hébrard thiết kế năm 1924 là Toà nhà chính của
khu Đại học Đông Dương đã hình thành trước đó. Toạ lạc tại vị trí án ngữ
một đại lộ lớn lúc bấy giờ - Boulevard Carreau (phố Lý Thường Kiệt ngày
nay), xế phía trước lại có một vườn hoa nhỏ, công trình đã tạo ra một
điểm nhấn đô thị nổi bật.
Theo thiết kế ban đầu thì đây là một công trình mang phong cách Tân cổ
điển với cấu trúc hình khối kiến trúc đăng đối hoàn toàn, mặt bằng không
gian theo kiểu chính thống, nhấn mạnh khối sảnh trung tâm, hai phía là
giảng đường lớn và thư viện được bố trí trên hai tầng nhà.
Tuy nhiên trong quá trình xây dựng, Hébrard đã thay đổi hầu như hoàn
toàn hình thức mặt đứng công trình bằng cách đưa vào khá nhiều thành
phần kiến trúc Á Đông.
Điểm nhấn cho khối trung tâm là bộ mái ngói nhiều lớp theo hình thức bát
giác, giữa các lớp mái là các cửa nhỏ trang trí hoa văn bên cạnh hàng
con sơn đỡ mái theo kiểu Trung Hoa cổ. Bộ mái ngói còn được sử dụng như
một hình thức kết thúc phương đứng ở hai cánh nhà, ở tiền sảnh phía sau
nhà. Các cửa sổ cũng được che bởi các ô văng chéo dán ngói.
Hệ thống cửa của công trình cũng được kiến trúc sư – tác giả hết sức lưu
tâm. Cửa ra vào chính là một cửa dạng vòm có độ cao tương đương hai
tầng nhà được trang trí bằng kính và kim loại theo phong cách Art
Nouveau, không chỉ làm đẹp cho công trình khi nhìn từ ngoài vào mà làm
tăng tính thẩm mỹ cho khu đại sảnh khi nhìn từ trong ra.

Bản vẽ mặt chính theo thiết kế ban đầu của E. Hébrard. |
Các cửa sổ mở rộng kiểu cuốn vòm ở tầng 1 được nhóm thành hai cửa sổ
hình chữ nhật ở tầng 2 cùng các cửa nhỏ trên mái sảnh tạo ra sự biến hoá
nhưng vẫn mang tính thống nhất cao.
Các họa tiết trang trí Á Đông được sử dụng rộng rãi, mặt tiền tòa nhà
được trang trí bởi các hình hoa văn chữ triện, hình bát giác rất phổ
biến trong kiến trúc đình chùa Việt cổ, các hình này còn được nhắc lại
trên các diềm mái càng làm tôn nổi tính bản địa của công trình.
Nhắc tới Đại học Đông Dương thì chúng ta không thể bỏ qua phần nội thất
của công trình. Nếu mặt ngoài toà nhà mang dáng vẻ Á Đông thì phần nội
thất lại chủ yếu theo tinh thần kinh viện Châu Âu. Chính sảnh được phủ
bởi một bộ vòm hai lớp với các hàng cột, các hoạ tiết trang trí kiểu Tân
cổ điển. Các không gian lớn và thoáng đãng đặc trưng của các đại học
lớn ở Pháp thời bấy giờ. Đặc biệt là trong giảng đường chính có bức
tranh tường lớn nhất Việt Nam do hoạ sĩ Victor Tardieu thực hiện, mô tả
cuộc sống của người Hà Nội đầu thế kỷ 20 với sự hiện diện của 200 nhân
vật đại diện cho xã hội thời bấy giờ.
Công trình Đại học Đông Dương có thể được coi là thử nghiệm đầu tiên của
E. Hébrard theo phong cách kết hợp nên còn thiếu sự ăn nhập giữa nội -
ngoại thất công trình.
Tuy nhiên với hình khối được tổ chức chuẩn mực theo tinh thần cổ điển
kết hợp với các hình thức trang trí mặt đứng theo tinh thần Á Đông, toà
nhà chính Đại học Đông Dương có thể coi là công trình tiên phong của
trường phái Kiến trúc Đông Dương, một sự kết hợp thành công bước đầu
giữa kiến trúc nói riêng và văn hoá Phương Đông và Phương Tây nói chung ở
Hà Nội.
Hoa văn trang trí cửa vào (trước đây sử dụng kính màu).

Chi tiết trang trí vòm trần chính sảnh.

Nội thất chính sảnh theo tinh thần Tân cổ điển.

Bức tranh tường của hoạ sĩ Victor Tardieu trong giảng đường lớn. |
Theo website ĐH Đông Dương